Phần 2 Đề 14: Giấc mơ kì diệu.

Hướng dẫn

A. Mở bài

– Một tình huống xảy ra với em lúc ban ngày (nói chung là tình huống vui và xúc động, có ấn tượng, có tác động vào tình cảm, suy ngẫm của người viết,…).

– Giấc ngủ nhẹ nhàng đưa em vào cõi mộng.

B. Thân bài

– Cảnh khu rừng với cây cối, hoa quả, chim muông, và nhất là hương thơm kì lạ.

– Cô Tiên hiện ra (trang phục, dáng vẻ, khuôn mặt, nụ cười,…)

– Cô cho em một viên ngọc ước nhưng chỉ ước được một điều duy nhất.

– Em đã suy nghĩ và chọn được một điều ước có ý nghĩa nhất (Để phù hợp với chủ đề giấc mơ đẹp, điều ước có ý nghĩa thường không chỉ là ước cho riêng mình, nó bộc lộ tình yêu thương,…)

– Em nói điều ước và ước mơ thành sự thực.

– Hiệu quả đẹp đẽ của điều ước đem lại cho em và mọi người.

C. Kết bài

– Em thấy hạnh phúc vì chọn được điều ước đẹp.

– Trở về hiện thực em nghĩ gì khi biết đó chỉ là giấc mơ.

BÀI LÀM

Sau một ngày đón xuân vui vẻ, giấc ngủ đến với em thật dịu dàng và đã đem đến cho em biết bao điều kì lạ. Em thấy mình lạc vào một khu rừng um tùm cây lá. Hoa nở rực rỡ, chim hót líu lo. Em khẽ ngắt một bông hoa rừng còn ướt đẫm sương đêm. Chao, hương hoa mới thơm mát làm sao! Ngẩng đầu lên, em chợt nhận ra có một làn sương mỏng đang bay qua. Và trước mắt em một cô Tiên hiện lên xinh đẹp tuyệt trần. Khuôn mặt cô xinh xắn với đôi mắt bồ câu hiền hậu và làn môi đỏ thắm xinh tươi. Cô dịu dàng nói với em:

– Ôi! Cháu mới đáng yêu làm sao! Cô biết cháu là một cô bé ngoan, luôn vâng lời người lớn, lễ phép, thật thà, nên cô sẽ thưởng cho cháu một viên ngọc ước. Cháu chỉ được ước duy nhất một điều thôi. Viên ngọc này sẽ làm điều ước đó trở thành hiện thực. Cô mong cháu của cô lựa chọn được một điều ước có ý nghĩa nhất, không làm phí quyền năng kì lạ nhưng chỉ duy nhất có một lần của viên ngọc ước này.

Xem thêm:  Bài số 126. Tinh thần dũng cảm của Lượm trong bài thơ Lượm của nhà thơ Tố Hữu đã gợi cho em những suy nghĩ gì?

Nói xong cô hóa thành một làn mây hồng từ từ bay về phía phương trời xa. Em đứng ngây người ngắm nhìn viên ngọc ước. Chà, viên ngọc đẹp quá! Nó trong suốt như pha lê và tròn như hòn bi ve của bé Tùng. Mừng rỡ em chạy vụt về nhà. Vừa đi em vừa băn khoăn không biết ước điều gì. Bấy lâu nay em luôn mong muốn có một bộ quần áo mới và chiếc xe đạp để đi học. Vì kinh tế quá eo hẹp nên gia đình chưa thể đáp ứng được ước mong của em. Có viên ngọc ước này hay là ước cho gia đình trở nên giàu có. Mẹ sẽ có tiền mua cho Tùng con cún bông mà nó hằng mong ước. Bố sẽ có một bộ quần áo mới. Gia đình em sẽ có một ngôi nhà to… Em đang ru mình trong những ý nghĩ miên man thì bỗng có một bàn tay từ phía sau nhẹ nhàng vỗ vào vai em, tiếp theo là tiếng cười khúc khích. Em quay người lại. “A, Hằng!”, em reo to. Hằng chống đôi nạng gỗ, tươi cười. Nhói lên trong em một niềm thương cảm khi nhìn đôi chân tàn tật của bạn. Lúc đó, bỗng nhiên em bật nói:

– Hằng ơi! Hằng có muốn lại có đôi chân lành lặn không?

– Muốn chứ, nhưng điều đó chỉ có trong mơ thôi.

Hằng đưa mắt hướng lên trời và rơm rớm nước mắt. Sau đó em cùng Hằng đến trường của bạn, trường nuôi dưỡng những trẻ em bị khuyết tật. Em nói với Ban giám hiệu những điều em vừa gặp và viên ngọc ước, nhưng chẳng ai tin. Chỉ riêng cô Hiệu trưởng ngồi lắng nghe em kể. Rồi cô cho em gặp mặt các bạn toàn trường. Nhìn những khuôn mặt ngớ ngẩn, những đôi tay dặt dẹo, những đôi chân teo tóp,… em không cầm được nước mắt. Thế rồi trước toàn thể các bạn, em lấy viên ngọc ước từ trong túi áo ngực ra, giơ lên cao và khẩn cầu:

– Cô Tiên kính mến! Nếu cô thực sự có phép nhiệm màu xin cô hãy giúp cháu cứu tất cả những người bị tàn tật trên toàn thế giới được trở lại lành lặn và mạnh khỏe. | Viên ngọc tự nhiên phát ra một ánh sáng diệu kì, sáng lóa cả sân trường, chói lọi đến mức phút chốc em chẳng nhìn thấy các bạn trước mặt. Khi ánh sáng dịu lại thì… trước mắt em tất cả đều lành lặn, khôi ngô, tuấn tú, đang nắm tay nhau nhảy múa và hát vang: “Trái đất này là của chúng mình…”.

Mấy ngày sau, từ khắp nơi trên thế giới thư từ tới tấp gửi về cám ơn em. Hội Từ thiện, Hội Chữ thập đỏ đến mời em đi du lịch. Vui nhất là em thấy bạn Hằng chạy đến bên em bằng đôi chân lành lặn. Em sung sướng reo lên và ôm chầm lấy Hằng.

Vừa lúc đó em chợt giật mình tỉnh giấc. Thì ra vừa rồi là một giấc mơ. Thế nhưng, nếu thực sự em có viên ngọc ước màu nhiệm đó thì nhất định em sẽ thực hiện ước mơ lớn đẹp của mình. Ngoài vườn có tiếng chim đang hót líu lo và có một bản nhạc đang ngân lên trong lòng em.

Theo Yeuvanmau.com

Xem thêm:  Phần 3 Đề 12: Em hãy tả về một cảnh đẹp ở Hà Nội.

Từ khóa tìm kiếm:

  • tình huống Đất Đỏ filetype:pdf