Đề: Cảm nhận của về chi tiết bát cháo hành trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao.

Dàn ý

1. Chi tiết bát cháo hành trong truyện ngắn Chí Phèo

– Hoàn cảnh dẫn đến chi tiết bát cháo hành: Trong đêm say rượu, sau khi ăn nằm với thị Nở, Chí Phèo đau bụng, nôn mửa. Thị Nở dìu Chí Phèo vào trong lều và về nhà chạy đi tìm gạo, nấu cháo hành, mang ra cho Chí Phèo.

– Thái độ của Chí Phèo khi thấy thị Nở mang cháo hành đến:

+ Ngạc nhiên.

+ Cảm động, mắt hình như ươn ướt.

+ Ăn năn, hối hận.

+ Vui, khao khát được trở lại cuộc sống lương thiện, hi vọng thì sẽ mở đường cho hắn.

+ Mong muốn sống chung cùng thị Nở.

2. Cảm nghĩ

– Đây là chi tiết nghệ thuật cảm động, chứa đựng tư tưởng nhân đạo sâu sắc của Nam Cao: Bát cháo hành chính là thứ lòng tốt bình thường ở con người, đã thức tỉnh bản chất lương thiện lâu nay bị vùi lấp trong Chí.

– Chi tiết nhỏ mang đến bài học nhân văn sâu sắc: Chỉ có tình người mới cứu được tính người.

Bài làm

Với tất cả những ai từng đọc Chí Phèo thì một trong những chi tiết nghệ thuật đặc sắc, có sức lay động tâm hồn người đọc ở thiên truyện chính là chi tiết bát cháo hành.

Dõi theo câu chuyện, có thể thấy cuộc đời của nhân vật chính – Chí Phèo có khá nhiều bước ngoặt. Bước ngoặt đầu tiên là khi anh canh điền lương thiện tên Chí bị bá Kiến đẩy vào tù, bước ngoặt thứ hai là khi Chí Phèo ra tù và bước ngoặt thứ ba là khi Chí Phèo gặp thị Nở. Cuộc gặp gỡ giữa hai kẻ khốn khổ khốn nạn nhất làng Vũ Đại, một gã cùng đinh tha hóa, một mụ xấu xí, ngẩn ngơ, ế chồng tưởng sẽ như hai thanh nam châm cùng cực gặp nhau. Nhưng thật không ngờ, trong phát hiện của Nam Cao, đó lại là một cuộc gặp gỡ kì diệu…

Loading...

Trong đêm trăng, Chí Phèo đã gặp thị Nở ở vườn chuối. Họ ăn nằm với nhau và cùng ngủ say dưới trăng. Đến nửa đêm, Chí Phèo đau bụng, nôn mửa. Thị Nở đã dìu Chí Phèo vào trong lều và về nhà chạy đi tìm gạo, nấu cháo hành, mang ra cho Chí Phèo với ý nghĩ thật thà, giản dị: Đang ốm thế thì chỉ ăn cháo hành, ra được mồ hôi thì là nhẹ nhõm người ngay đó mà… Ta không hình dung được thị Nở ngẩn ngơ đến mức nào, nhưng chỉ với ý nghĩ về một nồi cháo hành có thể giải cảm tức thì cho người ốm trong ta lại mơ hồ cảm nhận được một cái gì đó thật hồn nhiên, chất phác người này. Và đúng như ta nghĩ, sự hồn nhiên, chất phác, thật thà, giản trong hành động mang cháo đến cho người tình đang ốm của thị đã làm Chí Phèo hết sức ngạc nhiên. Không thể ngạc nhiên sao được khi chưa 1 giờ Chí Phèo được ai tự nguyện cho cái gì cả. Không thể ngạc nhiên được khi lâu nay, hắn muốn có cái gì thì đều phải đi cướp giật. Chí Phèo ngạc nhiên rồi cảm động đến phát khóc, mắt hình như ươn ướt. Những giọt nước mắt xúc động chính là biểu hiện của tình người, tình người đã được hồi sinh ở Chí. Có thể nói lúc này Chí đã trở lại bản chất của mình – anh canh điền lương thiện năm xưa. Nhìn thị Nở, Chí Phèo thấy thị có duyên và hắn thấy vừa vui vừa buồn. Và một cái gì nữa giống như là ăn năn. Tất cả đang ngấm ngầm diễn ra thật nhanh trong tâm hồn Chí, hệt như một dòng nước mát ngọt lành đang không ngừng lan thấm trong kẽ nứt của mảnh đất khô cằn rất lâu rồi. Hương thơm của cháo hành xông vào mũi khiến Chí cảm thấy nhẹ nhõm. Một cách tự nhiên, Chí trở thành triết nhân: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo hành ăn rất ngon. Vị ngon của cháo hành thứ cháo được nấu bởi người đàn bà ngẩn ngơ, xấu xí lại thi vị đến thế?

Bát cháo hành thị Nở mang đến đã giúp Chí Phèo giải cảm nhanh chóng, mồ hôi chảy cả trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Và nó còn có sức cảm hóa, hồi sinh phần Người lâu nay bị vùi lấp trong Chí. Hơn khi nào hết, Chí tỉnh táo nhận ra sự khác biệt giữa thị Nở với con qủy cái bà Ba – vợ bá Kiến. Chí khao khát được trở lại cuộc sống lương thiện: Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao và tràn trề hi vọng: thị sẽ mở đường cho hắn.

Suốt từ khi thiên truyện mở ra cho đến tận bây giờ, chúng ta mới được gặp Chí trong hình hài của một con người lương thiện. Chính xác hơn, Chí đã trở lại làm người lương thiện, từ khi gặp thị Nở, từ khi được nhận từ tay người đàn bà ấy một bát cháo hành. Nam Cao đã thực sự thành công khi xây dựng một chi tiết nghệ thuật cảm động như thế. Thực ra, bát cháo hành không đơn thuần chỉ là món ăn giải cảm hữu hiệu của những người lao động nghèo. Nó chính là thứ lòng tốt bình thường ở con người, là thứ thần dược có thể “cải ác hoàn thiện”, thức tỉnh bản chất lương thiện lâu nay bị vùi lấp trong Chí. Vị thơm của cháo là vị thơm của tình người, của tình yêu thương, một điều cần lắm trong cuộc sống này. Thì ra, cứu vớt con người lên trên bờ vực của cái chết, của sự tha hóa không phải là tiền bạc, không phải là quyền lực, không phải là nhan sắc, mà đơn thuần nhưng thật vĩ đại, chỉ là tình yêu thương chân thành.

Chi tiết nhỏ đã mang đến cho chúng ta bài học nhân văn sâu sắc: Chỉ có tình người mới cứu được tính người. Tình người nôngf ấm mới là thứ quý giá nhất và bất tử trong cuộc đời này.

 

 

Cảm nhận về chi tiết bát cháo hành trong truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao
3 (60%) 1 đánh giá

Từ khóa tìm kiếm:

  • cảm nhận của em về bát cháo hành