Bài số 7: Thủy Tinh nhớ lại mối hận thù xưa và kể chuyện

Hướng dẫn

Ngày ấy, ta là một chàng trai khôi ngô, tài giỏi, là chúa vùng nước, đã đến tuổi lập gia đình, ta muốn tìm cho mình một người vợ hiền. Hay tin vua Hùng Vương có con gái cưng xinh đẹp, nết na ta bèn tìm đến đất Phong Châu. Thật may, ta đến vùng Phong Châu thì cũng là lúc Vua Hùng muốn kén rể. Ta háo hức đến ra mắt nhà vua để cầu hôn công chúa. Nhưng lạ thay hôm ấy đứng trước bệ rồng, còn một người nữa cũng đến xin cưới Mị Nương. Hắn là Sơn Tinh ở vùng núi Tản Viên. Hắn cũng rất tài giỏi, hắn vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Đến lượt ta, ta cũng tự giới thiệu về mình là Thuỷ Tinh sống ở vùng biển. Tài năng của ta cũng chẳng thua kém Sơn Tinh. Ta gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về. Hai người cân tài cấn sức xem chừng vua Hùng khó xử nên chưa nhận lời gả Mị Nương cho ai. Vua đã gọi các Lạc hầu đến để bàn bạc, ít sau đó vua phán rằng:

– Hai chàng đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái, biết gả cho người nào? Thôi thì ngày mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ cho cưới Mị Nương về làm vợ.

Không để lâu, ta liền hỏi ngay:

– Thưa ngài cho con biết sinh lễ gồm những gì ạ!

Vua liền cho biết là Một trăm bán cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, coi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Đối với ta đồ sính lễ ấy rất khó kiếm. Nhưng suốt đêm đó ta sai người bằng mọi cách tìm kiếm cho bằng đủ. Đến sáng ngày hôm sau, trời còn tờ mờ, ta cùng các lĩnh hầu đem đồ lễ đến thành Phong Châu, trong lòng ta tin chắc mình sẽ cưới được nàng Mị Nương xinh đẹp làm vợ. Nhưng thật quá bất ngờ Sơn Tinh đã rước nàng về núi rồi, lúc bấy giờ ta vô cùng đau đớn vì không lấy được người mình yêu..

Ta vô cùng tức giận, chẳng hề suy nghĩ liền cho quân lính đuổi theo cướp lại Mị Nương. Ta hô mưa, gọi gió làm giông bão cả đất trời, dâng nước lên cuồn cuộn quyết đánh Sơn Tinh để chiếm lại Mị Nương.

Cả thành Phong Châu chìm trong biển nước mênh mông. Hắn không chịu thua hoá phép đánh lại ta. Hắn ném đất, ngăn chặn dòng nước lũ. Ta cho nước sông dâng lên cao bao nhiêu thì hắn cũng dùng đồi núi lên bấy nhiêu. Ta không quản ngại huy động mọi lực lượng quyết đánh thắng hắn.

Nhưng ròng rã mấy tháng trời sức hắn vẫn không hề lay chuyển mà ta thì sức đã kiệt: Cuối cùng ta đành rút quân về.

Loading...
Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về đoạn Sông nước Cà Mau (trích Đất rừng phương Nam) của Đoàn Giỏi

Từ đó, ta không thể nào quên được mối hận xưa không thể quên được. Nhớ tới khuôn mặt kiều diễm và bước đi nhẹ như gió thoảng của Mị Nương thì lòng ta lại sôi lên, lại làm mưa gió để đánh Sơn Tinh cho hả giận, Đánh rồi lại bại trận nhưng ta không biết lúc nào mình mới quên được hình ảnh nàng và mối hận xưa.

Theo Yeuvanmau.com