Bài số 43: Do mắc lỗi, em bị biến thành con vật trong vài ngày. Tưởng tượng và kể lại những rắc rối em gặp phải trong những ngày đó.

Hướng dẫn

Bài làm 1:

Có lần nào, bạn lại suy nghĩ rằng, con người lại có thể biến thành con vật chưa, thật là nực cười phải không. Nhưng chuyện đó là có thật, tôi không ngờ, tai hoạ này lại giáng xuống đầu tôi. Bây giờ nghĩ lại mới thấy hối hận. Đáng lẽ, tôi không được ham chơi mới đúng. Thật là xấu hổ khi kể lại câu chuyện này, nhưng tôi vẫn muốn kể lại câu chuyện này cho các bạn rõ. Câu chuyện là thế này:

Vì hồi nhỏ, vốn sinh ra tôi đã nghịch, khi lớn lên cũng thế. Tôi chỉ thích trêu trọc bạn, và đánh bạn. Không quan tâm đến việc học. Tôi có rất nhiều khuyết điểm: ở trên lớp tôi toàn ngủ gật, thầy giáo tôi đã ghi những khuyết điểm của tôi vào trong sổ liên lạc và bắt xin chữ kí của bố mẹ. Tôi sợ bị mẹ đánh nên về nhà tôi giấu nó vào trong giá sách. Hôm đó, tôi đi học về, mẹ ở nhà dọn nhà, lúc dọn dẹp cái giá sách của tôi, quyển sổ liên lạc rơi ra và mẹ biết được khuyết điểm của tôi trên lớp. Tôi đứng sau cánh cửa thấy mặt mẹ có vẻ giận lắm, tôi nghĩ, lại có một trận “đại chiến” sắp xảy ra. Mẹ gọi tôi lại và mắng:

– Đức, con có đi học nữa không, bố mẹ đã nhắc bao nhiêu lần nữa con mới chịu nghe hả..

Biết mình sai, nhưng tôi vẫn gân cổ cãi cố và từ từ lủi đi chơi với mấy đứa bạn đang thập thò ngoài cổng. Vì không muốn mẹ mắng nữa nên tôi chơi đến chiều tối mới về. Về nhà, cơm nước xong, tôi lại phải vào bàn học. Không hiểu sao, ngồi ngoài nhà ăn cơm rõ tỉnh táo, nhưng vừa vào đến bàn học tôi đã ngáp ngắn, ngáp dài rồi. Một lúc sau, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Đang trong lúc ngủ say, bỗng có một tiếng nói kì lạ văng vẳng bên tai tôi. Người đó nói:

– Ngươi thật không đáng làm người, bố mẹ ngươi sớm hôm bận bịu làm việc như thế để tìm đồng lương lo cho người ăn học, mà bây giờ ngươi lại ngồi đây mà ngủ. Thật là đứa con bất hiếu. Ta phải cho ngươi một sự. trừng phạt thích đáng.

Bởi người ham ngủ, nên ta sẽ biến người thành con lợn, một sự trừng phạt rất hợp với người rồi đấy. Không ngờ, sau lúc đó, tôi lại cảm thấy ngứa ngáy, đưa tay lên gãi thì đã thấy tay mình là một cái chân lợn. Thân tôi bắt đầu phình ra, chân tay ngắn tủn lại, tôi lại soi gương và suýt nữa thì ngất. Tôi la lên:

– Ôi, tôi không thể biến thành lợn được. Cái mũi tôi dần bè ra, trên lưng bắt đầu có lông và cái đuôi thì dài dân và cong lên. Tôi đã trở thành con lợn thật. Bỗng mẹ tôi mở cửa để vào. Nhìn không thấy tôi đâu, chỉ thấy một con lợn, mẹ tôi kêu lên, sao con lợn ngoài chuồng lại chui vào đây được. Mẹ gọi thằng Nam đi tìm tôi và lấy cái chổi vụt vào người tôi, đuổi tôi ra ngoài chuồng lợn nằm. Tôi la lên và nói: Mẹ ơi! mẹ ơi là con đây mà. Nhưng bây giờ tiếng nói của tôi chỉ là tiếng “ủn,.. ủn” của lợn.

Mẹ tôi vẫn không ngừng tay, tiếp tục đánh và đuổi tôi ra ngoài chuồng. Nằm với lũ lợn tôi sợ quá, nhân lúc không ai ở nhà tôi phải trốn ra ngoài đường. Sáng hôm sau, gặp mấy đứa bạn đi qua chỗ tôi ngủ, tôi reo lên và chạy lại cầu xin các bạn giúp tôi về nhà. Vì không hiểu tiếng tôi, chúng nó reo lên, ném chết con lợn bẩn thỉu đó đi các cậu. Nghĩ lại chuyện đó, tôi lại rơm rớm nước mắt….

Một lần nữa tôi lại cố gắng lẻn về nhà, khi mở cửa ra, tôi giật mình khi thấy một con chó to đứng trước cửa. Tôi sợ và chạy đi, nó đuổi theo tôi nhìn ánh mắt của nó, có vẻ nó muốn giết tôi.

Tôi la to lên, vung tay mạnh một cái và tôi giật mình tỉnh dậy, trán đẫm mồ hôi, tay còn run cầm cập. Ngồi định thân một lúc, hoá ra, đây là một giấc mơ, một giấc mơ kinh khủng nhất đời tôi mà tôi gặp. Tôi hoảng sợ, nếu thành lợn thật thì sao nhỉ: khủng khiếp quá. Từ đó tôi chú ý vào việc học, cố sửa cái thói ngủ gật rất xấu của mình.

Nguyễn Anh Đức – HS Trường THCS Nguyễn Du

Bài làm 2:

Ai cũng từng bị mắc lỗi lầm, có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng cũng có lỗi lầm khiến ta day dứt và nhớ suốt đời. Tôi cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh đó và đã bị trừng phạt nặng nề.

Cách đây vài tuần, đi học về, trên đường có gặp một con cóc, tôi liền bắt lấy, bỏ vào túi ni lông, chiều hôm ấy ở nhà tôi lấy dây cước buộc nó lại treo lên một cành cây và lấy cái súng đạn nhựa vừa mua xong để bắn nó. Chơi hết cả buổi chiều tối gỡ nó ra ném xuống ao. Mẹ đi làm về thấy thế bên trách tôi: “Con chơi ác quá, cóc là loài có ích đấy”. Nghe mẹ nói, lòng tôi thoáng chút băn khoăn nhưng rồi quên ngay. Vậy mà đến tối đi ngủ một giấc mơ khủng khiếp đến với tôi, tôi mơ thấy mình biến thành một con cóc. Giấc mơ là thế này:

Sáng hôm ấy thức dậy vừa mở mắt ra tôi kinh hoàng khi thấy mình đang ở trong một cái xó, điều kinh hoàng hơn đó là tôi đã biến thành một con cóc xấu xí. Muốn chạy ra để tìm mẹ cầu cứu nhưng tôi đi rất chậm, đã thế lại phải nhảy chồm chồm, nhảy đến được chỗ mẹ, muốn kêu mẹ nhưng chao ôi càng kêu tiếng của em lại càng giống tiếng của con cóc. Mẹ chắc không hiểu nổi, mẹ nhìn thấy mẹ liền lấy cái chổi, định gạt tôi ra vườn. Tôi liền nhảy ra sân, đúng lúc đó con chó nhà tôi chạy tới ngoại lấy tôi. Ôi chao cái mồm nó hôi không thể tưởng tượng được, lúc đó tôi muốn cầm cái gậy vụt nó mấy cái cho chừa nhưng tôi không thể làm gì được. Lang thang cả ngày ngoài vườn, đến giữa chiều tôi thấy rất đói, đói là cả người ra liền chạy vào bếp nhưng cái bàn để đồ ăn cao quá không thể với đến nơi được. Nghĩ cóc thường ăn các con côn trùng, tôi liền nhảy ra vườn tìm những con kiến để thử ăn. Những con kiến khó ăn thật nhưng mà chẳng có gì nên cũng phải nuốt nó vào bụng. Đến gần tối bố mẹ không thấy tôi đâu rất lo lắng và đi tìm nhưng chẳng thấy đâu, bố mẹ không ăn không ngủ, mẹ thì khóc hai mắt sưng mọng. Tôi muốn nói với bố mẹ thật to “con đang ở đây nhưng không thể được. Đến tối muốn lên giường đi ngủ nhưng giường cao quá không thể lên. Thế là đành lại cái xó lúc trước rồi đi ngủ… cứ như thế tôi chịu đủ mọi nỗi khổ của phận con cóc. Rồi nhìn thấy bố mẹ đau đớn, lo lắng cho mình mà không làm gì được tôi thấy ân hận vô cùng. Đây có lẽ là sự trừng phạt kinh khủng nhất. Tôi khóc nức nở và cầu xin được trở lại làm người với lời hứa sẽ không bao giờ nghich ác và biết yêu thương bố me. Thật sung sướng bao giờ nghịch ác và biết yêu thương bố mẹ. Thật sung sướng sáng hôm sau ngủ dậy, tôi mới được trở lại thành người như trước. Cả nhà đang quây quần bên tôi, mẹ thì đang ôm tôi vào lòng. Tôi kể lại chuyện biến thành cóc cho cả nhà nghe nhưng chẳng ai tin.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về truyện Con Rồng, cháu Tiên

Tôi sẽ không bao giờ quên được chuyện này và tự nhủ sẽ không bao giờ chơi những trò chơi làm hại đến các con vật nữa.

Đào Duy Phúc- HS Trường THCS Nguyễn L Du

Bài làm 3:

Tôi giật mình tỉnh dậy, ôi ngón tay, ngón chân cứ từ từ ngắn lại và mình đầy lông lá. Tôi quay ra đằng sau thì …Trời ơi! một cái đuôi ngoe nguẩy. Tôi suýt nữa thì ngất xỉu. Tôi đã biến thành một con chó..

Bỗng bố tôi mở cửa vào, nói: Huế, chị Quỳnh đi đâu rồi, sao không ở nhà học mà lại cho con chó bẩn thỉu này vào nhà. Đuổi ngay nó ra cho bố, nó làm bẩn hết ghế của chị rồi kìa. Rồi em Huế lấy cái chổi đánh tôi, tôi cầu xin thảm thiết nhưng những lời cầu xin bây giờ chỉ là một tiếng kêu “ăng ẳng”. Em Huế đánh tôi ra khỏi nhà và đóng sầm cửa lại. Tôi đập cửa nhưng cũng không có động tĩnh gì. Đêm ấy, tôi ngủ ở xó cửa trước nhà, trời lạnh tôi nằm run cầm cập.

Trời đã sáng, tôi không được vào nhà nên đã men theo bờ rào đi đến trường, đi đến trường tôi thấy bạn Linh, bạn Giang. Tôi mừng lắm cứ sủa gâu gâu. Nhưng các bạn thấy tôi lại lấy dép, lấy đá ném. Từ hôm đó, tôi đi tập tễnh. Lại men theo đường bờ rào, tôi tìm đến một bụi cây để nghỉ ngơi, đã không có gì ăn lại còn mệt nữa. Bỗng tôi giật mình vì những tiếng sủa dữ dội, con chó to, hung hãn nhà bác Nam. Tôi lẻn nhanh vào bụi rào nhưng không kịp nữa, con chó như một gã điên lao như bay đến chỗ tôi và ngoặp lấy đầu tôi. Lúc ấy, tôi chỉ biết kêu lên những tiếng “ăng ẳng”.

Anh Hải con bác Nam về, thấy huỳnh huych đằng sau liền chạy ra, đuổi con chó to kia vào nhà và để tôi ra ngoài hàng rào. Có lẽ anh không về nhanh chắc tôi cũng chết.

Tôi cố lết lại chỗ ẩn nấp cũ, lúc này toàn thân tôi tê cứng. Thời gian ba ngày đã sắp trôi qua. Tôi thấy sống ở nhà với bố mẹ, đi học cùng với bạn bè sung sướng hơn. Tôi thật hối hận, tôi hứa sẽ chăm học, vâng lời bố mẹ, sửa chữa những lỗi lầm của mình. Tôi khóc nức lên và gọi: “Mẹ ơi! mẹ ở đâu! mẹ ơi! mẹ ở đâu, con muốn về nhà với mẹ”.

Tôi sợ hãi, muốn hét toáng lên. Nhưng khi tỉnh lại trán đẫm mồ hôi và người vẫn run lẩy bẩy. Hoá ra đó chỉ là một giấc mơ. Kể từ đó, tôi tự nhủ phải cố gắng học để nên người.

Mai Thị Quỳnh – HS Trường THCS Nguyễn Du

Bài làm 4:

Tôi là một cô bé rất ham chơi nhưng lại rất ngại học, ngại làm. Mọi việc bố mẹ giao cho tôi, tôi đều đùn đẩy cho anh trai. Mà anh trai tôi lại rất chăm chỉ, thương chiều em nên tôi càng ngày càng lười. Một hôm, anh trai tôi bị mệt, phải cần nghỉ ngơi. Mẹ sai tôi quét nhà và lên học bài. Thế là tôi chạy vào buồng, gọi anh dậy và nhờ anh quét nhà hộ, sau đó là làm bài thay tôi. Mẹ tôi đứng ở ngoài nghe vậy, gọi tôi ra và quát mắng một hồi, rồi chạy lên phòng. Tôi khóc và nghĩ: “Giá như mình trở thành một con vạc thì thích nhỉ, chả phải quét nhà, cắm cơm và cả không phải học bài nữa chứ. Thích thật! chỉ việc ăn rồi đi chơi! Không ngờ, Bụt nghe thấy những điều đó và biến tôi thành con vạc trắng muốt, xinh xắn. Tôi rất sung sướng vì điều ước đã thành sự thật.

Ở thế giới loài vật, tôi có được một người anh là Cò. Anh Cò rất chăm ngoan, học giỏi và đặc biệt là rất yêu tôi, chiều chuộng, chăm bẵm tôi y như người anh ở thế giới loài người vậy. Vẫn quen thói cũ, cứ ăn rồi đi chơi, tôi chẳng chịu giúp anh Cò bắt tôm, cá còn tôi cứ lêu lổng. Rồi đến một hôm trời mưa tầm tã, giông gió âm âm. Anh Cò xanh xao của tôi đang ốm nặng, ngồi dậy lo lắng hỏi tôi: “ Trời mưa to thế này, em có đi kiếm mồi được không. Tôi nhíu mày và nói ngay:” ứ ừ… em không đi được đâu, anh đi đâu thì đi, em không đi đâu! Mà bây giờ đang mưa to, em lại chân yếu cánh mềm, có bay đi kiếm mồi cũng chẳng kiếm được mồi!”. Anh Cò lại hỏi nữa: “Em có đói không hả Vạc”. Tôi hớn hở trả lời:” Có. Có chứ! Bụng em đang réo lên ầm ầm đây này. Từ sáng đến giờ em chẳng được con tôm, con tép nào vào bụng cả. Anh định đi kiếm mồi à?” Anh Cò trả lời bằng giọng yếu ớt: “Ừ ừ! Anh sẽ đi kiếm mồi về cho em”. Thế rồi anh Cò lại bay đi, đôi cánh nặng trĩu. Ở nhà, tôi đóng kín cửa, lên giường đắp chăn ngủ, không bận tâm đến anh trai bên ngoài ra sao. Ngủ xong, vẫn không thấy anh mình về, lòng tôi lại chắc mẩm, chắc có nhiều tôm cá quá nên anh nán lại bắt thêm ý mà. Nhưng lạ lắm, tôi chờ đến chập choạng tối vẫn không thấy anh về liền bay đi tìm anh. Tới nơi, tôi thấy anh Cò đang nằm bẹp trong bẫy của bác nông dân, tôi cố gắng kéo anh thoát ra ngoài. Tôi nặng nhọc khiêng anh về tổ, anh Cò đầm đìa máu vẫn cười với tôi và nói: “Em có đói không? Anh cho em này”. Anh Cò mớm cho tôi một con cá diếc nhỏ rồi trút hơi thở cuối cùng. Anh Cò đã ra đi mãi mãi với một nụ cười hiền từ để lại cho một đứa em vô tâm là tôi. Giá như tôi siêng năng hơn một chút, giá như tôi đừng bắt anh đi kiếm mồi thì anh Cò yêu dấu của tôi đã không chết như thế này. Tôi ngồi bên xác anh khóc gần như kiệt sức rồi đem mai táng anh ở cánh đồng gần nhà. Bụt biết tôi đã nhận ra mọi lỗi lầm của mình, bèn cho phép tôi được trở về thế giới loài người.

Về tới nơi, tôi vội chạy vào giường anh, ôm chầm lấy anh và xin lỗi tất cả. Sau này, mỗi khi nhớ đến câu chuyện của tôi và anh Cò ở thế giới loài vật tôi lại khóc, tôi lại càng ân hận và điều này đã là động lực rất lớn để giúp tôi trở thành một con người trưởng thành.

Nguyễn Thị Thảo- HS Trường THCS Nguyễn Du

Theo Yeuvanmau.com

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em về câu chuyện Êch ngồi đáy giếng

Từ khóa tìm kiếm:

  • dàn bài khi em mắc lỗi và trở thanh 1 chú cá