Bài số 21: Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật ngụ ngôn mà em đã học

Hướng dẫn

Tôi là Cún con, hàng ngày tôi rong ruổi dạo chơi loanh quanh trong nhà và ít khi được đi đâu xa, do đó tôi ít biết được những việc ngoài xã hội, ngoại trừ những chuyện xảy ra quanh mình.

Một hôm tôi thơ thẩn chơi ngoài bờ ao xem mấy chú cá rô phi tung tăng bơi lội dưới nước, bỗng tôi nghe thấy tiếng ộp, ộp rất to và thoắt một cái, một anh ếch xanh đã ngồi chồm hôm trước mặt tôi. Đôi mắt anh mở to nhìn tôi một hồi, rồi đằng hắng giọng, anh hỏi tôi:

– Này nhà anh kia. Anh là ai mà dám ngồi trên đất của nhà ta.

Tôi nhận ra đó chính là anh ếch đã trú ngụ khá lâu ở trong ao nhà chủ tôi. Thấy anh ta lớn tiếng, tôi nói:

– Sao anh lớn tiếng như vậy? Đây là nhà anh hả?

– Phải rồi, trên thế gian này có chỗ nào không phải là đất của nhà ta. Bởi ta là chúa tể của muôn loài mà. Ngươi có thấy mỗi khi ta lên tiếng là át hết tất cả muôn loài. Bởi vậy ai nghe thấy tiếng của ta cũng phải khiếp sợ. Đồ nhãi nhép như người kia ta chỉ cần hô lên một tiếng là sợ ngay.

– Anh nghĩ rằng kể cả chúa tể rừng xanh cũng phải khiếp sợ anh ư? – Đúng vậy, ta là nhất, chẳng loài nào vượt qua được ta cả. Nghe anh ta hênh hoang, tôi phì cười:

– Anh dám khinh thường cả chúa sơn lâm kia à.

– Với ta, hắn chẳng là cái gì hết.

– Vậy anh có dám đấu với hắn không?

Xem thêm:  Bài số 118: Thiên nhiên và con người qua đoạn văn bản vượt thác (Trích Quê nội của Võ Quảng)

– Ta chẳng sợ, nếu ta mà gặp hắn, ta sẽ cho hắn một trận.. Vừa lúc đó bác Trâu đang nhai rơm ở góc vườn bỗng lên tiếng:

– Thế ngươi có dám đấu với ta không?

Nhìn mặt bác Trâu đỏ nhừ, đôi mắt trợn lên, có lẽ bác bực mình vì sự huênh hoang của anh ếch quá nên mới lên tiếng, chứ thường ngày bác rất hiền lành. Ếch ta nghe thấy tiếng bác ồm ồm, và trông dáng điệu lại có ì ạch, nên có vẻ chẳng sợ sệt gì cả. Anh ta nhìn bác một hồi từ đầu đến chân, giọng đầy khinh miệt:

– Hừ, cái thứ như người mà cũng dám trêu ngươi với ta hả.

Bác Trâu lúc này đã bực mình thực sự, bác đi nhanh về phía chú ếch, lấy mõm hất tung chú ếch xanh lên, làm chú ta lộn mấy vòng trên không trung. Tôi hoảng qua vội nhắm tịt mắt lại. Và tôi nghe rất rõ tiếng chú ếch xanh kêu cứu thất thanh.

Nhưng may quá khi rơi xuống thì anh ếch rơi đúng đám lá sen nên vẫn giữ được mạng sống. Anh ta vùng dậy rối rít xin bác Trâu tha mạng. Bác Trầu không thèm nói câu nào, lừ lừ bước đi.

Chờ cho bác Trâu đi xa rồi tôi mới thấy anh ếch lồm cồm nhảy về ổ. Tôi hỏi với theo:

– Anh có bị làm sao không?

– Tôi không sao. Nghe giọng anh ta không còn thấy tự cao như khi trước nữa.

Nói xong anh ếch lặn một mạch, có lẽ anh ta vẫn chưa hết run. Âu đó là một bài học nhớ đời cho anh ta. Có lẽ từ sau anh ta sẽ không còn thói huênh hoang, phét lác nữa.

Theo Yeuvanmau.com

Xem thêm:  Phần 2 Đề 26: Kể về một việc tốt.